Make your own free website on Tripod.com


Home ] Cộng Sản VN SupDo ] Cộng Sản Bỏ Lỡ ] HoaKỳ ĐổiChiếnLược ] BảnChất ChếĐộ Cộng-Sản ] Vụ Đồng Chiêm ] Đảng CS...Mốc ThờiGian ] Nghĩ về Ngày 19-8 ] Vai Tṛ Giáo Dục ] ĐấuTranh ChânThiệnMỹ ] BảnChất ChếĐộ CộngSản ] QuanTrọng Của ThểChế ] Làm ThếNào KhôngSợ ] Đâu Là ConĐường DânChủ ] PhậtĐản LHQ V ] LưLuận CS Sailầm ] CáchMạng Tháng 10 ] CáchMạng Chưa Xảy Ra ] Ngày 2-9 Đại-Hoạ VN ] ĐấuTranh ThếNào? ] GiớiThiệu ChuChiNam ] Lời HT ThíchQuảngĐộ ] TẩyChay Bầu Cử ] Cách Mạng Sẽ Xảy Ra ] TạiSao CS Xử Cha Lư Lúc Này ] Lư Luận Sai Lầm của Marx ] Tư Tưởng Marx phản Văn Hoá ] [ Thế Tất Thắng Của Dân Chủ ] Chế Độ Dân Chủ, Cộng Sản ] Gậy Ông Đập Lưng Ông ] Cách Mạng Hay Cải Cách ] unesco-Hồ Chí Minh không Văn Hoá ] Địa Lư Chiến Lược ] Mô H́nh Phát Triển ] Hoa Kỳ, Mi là Ai? ] Ư Kiến Về Hoàng-Tùng ] Chiến Thắng Man Dại ] Đấu Tranh Đúng Chiều Hướng ] Trần Hưng Đạo & HCM ] Cùng Làm Cách Mạng ] Số Phận Chế Độ Độc Tài ] Chính Sách Đàn Áp Tôn Giáo ] Nghị Luận ]

 

 

 THẾ TẤT THẮNG CỦA NHỮNG NGƯỜI DÂN CHỦ,

  THẾ TẤT THUA CỦA NHỮNG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI

 

 Ngày hôm nay, thế tất thắng của những người đấu tranh cho tự do, dân chủ trên ṭan thế giới nói chung ; cho dân tộc Việt Nam nói riêng ; và thế tất thua của những chế độ độc tài, trong đó có cộng sản Việt Nam, đă quá rơ. Ở đây tôi chỉ xin nói về thế tất thua của cộng sản Việt Nam. Những người đấu tranh cho dân chủ Việt Nam sẽ thắng hay nói một cách khác đi cộng sản Việt Nam sẽ sụp đổ v́ 3 sức ép sau đây : 1) Sức ép đến từ người dân ; 2) Sức ép đi từ trong ḷng chế độ ; 3) Sức ép đến từ cộng đồng quốc tế.

 

I)                  Thế tất thắng đến từ ngừơi dân

Ngày hôm nay, dân Việt vô cùng căm thù cộng sảnv́ họ ư thức rất rơ là họ bị lừa, họ nh́n ra rơ bộ mặt thật của cộng sản. Đó chỉ là những phường giết người, cướp của.Cộng sản đă để rớt 2 mặt nạ : quốc gia dân tộc và xă hội chủ nghĩa.

 Sự thật càng ngày càng được phơi bày, chứng tỏ cộng sản không có một tư ǵ là quốc gia dân tộc, ngay bắt đầu từ Hồ chí Minh. Có lẽ trong lịch sử Việt Nam, và ngay cả lịch sử trên thế giới, chưa có một ai lại vọng ngoại như họ Hồ, đặt tên núi là núi K. Marx, tên suối là suối Lénine, ở gần hang Bắc Bó, khi Hồ sống vào những năm 40 ; ngay ở những nước Đông Âu, Bắc Hàn, Cuba cũng không có sự kiện này ; chỉ có với Hồ chí Minh ở Việt Nam. Không những vậy, hắn c̣n hỗn xược với những anh hùng Việt Nam, xưng tôi, gọi bác, đức Thánh Trần Hưng Đạo, trong một bài thơ khi hắn viếng thăm đề thờ Trần Hưng Đạo như sau :

Cũng cờ, cũng kiếm, cũng anh hùng.

Tôi bác chung nhau nợ kiếm cung.

Bác phá quân Nguyên thanh kiếm bạc.

Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng.

Bác đưa một xứ qua nô lệ.

Tôi dẫn năm châu tới đại đồng.

Bác có linh thiêng, cười một tiếng !

Mừng tôi cách mạng đă thành công !

 Trong khi đó hắn gọi Lénine (1870-1924), K. Marx (1818-1883) là cụ trong Di chúc của hắn, cả hai sinh sau đức Thánh Trần cả sáu trăm năm, v́ Trần Hưng Đạo, có sử gia cho rằng ngàisinh vào năm 1232, chết vào ngày 3 tháng 9 năm 1300, Dương lịch. Khi gần chết, họ Hồ chỉ mơ ước gặp «cụ Mác, cụ Lê «như trong Di chúc hắn viết ; chứ không muốn gặp những anh hùng, liệt sĩ Việt Nam.

Hồ chí Minh và con cháu hiện nay như Nông đức Mạnh, Phạm văn Đồng, Lê khả Phiêu, Đỗ Mười, Lê đức Anh, không những vọng ngoại, mà c̣n dâng đất, nhượng biển cho Trung Cộng, biến Việt Nam thành một quận huyện của Trung Cộng, làm đất nước không những bị lệ thuộc về chính trị, ngoại giao, mà cả kinh tế và văn hóa, v́ hàng hóa, phim ảnh Trung Cộng tràn ngập thị trường Việt Nam.

Cộng sản là một bọn giặc nước, giết người, cướp của, không những không có một tư ǵ là quốc gia, dân tộc, mà c̣n không có ǵ là xă hội chủ nghĩa, v́ theo đúng nghĩa, xă hội chủ nghĩa phải là một xă hội công bằng ; trong khi đó th́ xă hội Việt Nam hiện nay vô cùng bất công : Con ông cháu cha tiêu tiền vứt qua cửa sổ ; cán bộ, đảng đ̣an đánh những canh bạc, cá độ cả triệu đô la ; người dân th́ không có đến 1$ một ngày để sống, thợ thuyền phải đ́nh công v́ lương hàng tháng không tới 50$ ; 70 đến 80% dân Việt không dám đi nhà thương khi bệnh, v́ không có tiền.

 Xă hội bất công, tham nhũng lan tràn, lănh đạo «bất tài, bất lực, bất lương », như lời cựu đại tá cộng sản Phạm quế Dương nói ; đạo đức suy đồi, kỷ cương băng hoại, ḷng người oán than. Đó là bức tranh xă hội Việt Nam hiện thời. Người xưa có câu : «Dân như nước, quân như thuyền. Nước có thể chở thuyền ; nhưng nước cũng có thể lật thuyền "

 Thật vậy, nếu một chính quyền mà được ḷng dân, như thuyền đi xuôi ḍng nước, th́ dân sẽ hưởng ứng, giúp đỡ chính quyền. Nhưng một chính quyền đi trái ḷng dân, như thuyền đi ngược ḍng nước, th́ có ngày nước sẽ lật thuyền, như dân có ngày sẽ lật chính quyền. Đó là thế tất thua thứ nhất của cộng sản hiện nay.

 

I I) Thế tất thua đến từ ngay trong ḷng chế độ.

  Trước t́nh trạng đất nứơc đau thương, bị cắt xén dâng cho ngoại bang, dân t́nh ca thán, nhiều người cộng sản, v́ lầm lẫn trước kia, đă rời bỏ hàng ngũ, đứng về phía quốc gia, dân tộc, như ông Hoàng minh Chính, cựu Viện trưởng viện Nghiên cứu Mác Lê, ông Phạm quế Dương, cựu đại tá cộng sản, cựu Tổng biên tập tạp chí Nghiên cứu lịch sử Quân đội Nhân dân, nhà văn Dương thu Hương và nhiều quân cán chính trẻ khác. Đảng cộng sản hiện nay bị phân tán trầm trọng. Chỉ dấu, đó là trước Đại hội X, đảng đă họp mười mấy lần trung ương, nhưng vẫn không đưa ra được đường lối xát thực, khả thi, trả lời đúng nguyện vọng của dân và t́nh h́nh đất nước; ngoài những khẩu hiệu cũ rích, nhưnhững câu thần chú, rỗng tuếch, đă được nhắc đi, nhắc lại cả hàng bao chục năm nay, như nội dung của Bản Dự thảo Chính trị cho Đại hội X vừa mới công bố.

 Ngay trong trung ương đảng, cũng có người thường nói: “ Nếu đi theo Trung Cộng, th́ mất nước; nhưng c̣n đảng. Nếu đi theo Tây phương, th́ mất đảng; nhưng c̣n nước.”Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay đang ở vào ngơ cụt. Đây cũng là sức ép thứ nh́ làm cho chế độ cộng sản sụp đổ.

 

 I I I) Thế tất thua thứ 3 của cộng sản đến từ t́nh h́nh chính trị thế giới, đến từ trào lưu văn hóa, văn minh của nhân loại

  Theo những nhà kinh tế, sử học và nhân chủng học, th́ nhân loại đă trải qua 5 thời kỳ văn minh : văn minh trẩy hái, tức thời kỳ con người mới xuất hiện, sống ở hang động và hái hoa quả, săn xúc vật quanh hang để sinh sống. Thế rồi hoa quả, xúc vật cũng trở nên khan hiếm, con người phải đi xa để kiếm ăn, đó là thời kỳ văn minh du mục. Rồi ngay dù đi xa kiếm ăn cũng khó khăn, con ngưới phải trồng cây lấy quả, nuôi xúc vật để sống. Con người bước sang văn minh định cư, nông nghiệp. Một điều không làm chúng ta ngạc nhiên, đó là những nền văn minh lớn của nhân loại thường phát xuất ở những đồng bằng các con sông lớn, như văn minh Ai Cập, ở đồng bằng sông Nil; Ấn Độ, ở sông Hằng v..v.., v́ ở những đồng bằng các con sông, đất phù sa tốt cho trồng trọt, có nước để tưới cây, cho xúc vật uống.Với nền văn minh định cư nông nghiệp này, con người có thể thỏa măn những nhu cầu thiết yếu như ăn mặc của ḿnh. Một khi những nhu cầu thiết yếu được thỏa măn, con người nghĩ đến những nhu cầu xa xỉ, nên nó đă trao đổi. Chẳng hạn khi nó trồng bắp, nhưng nó muốn ăn lúa ḿ th́ nó trao đổi với ngừơi trồng lúa ḿ. Nó biết dệt vải để mặc; nhưng nó thích lụa, th́ nó trao đổi với người dệt lụa. Chính v́ vậy mà chúng ta thấy có con Đường Tơ lụa, nối liền đông tây. Con người bước sang văn minh thương mại.Trong thời kỳ văn minh này, con người đă phát minh ra máy hơi nước, máy nổ, điện, điện thoại, máy điện toán (computer). Nhưng với điện thoại, máy điện toán, con người không cần đi xa để trao đổi. Con người bước sang nền văn minh thứ năm, văn minh trí thức, điện toán, chính là văn minh hiện nay. Trong 4 nền văn minh trước, sức mạnh bắp thịt, chân tay đă giữ vai tṛ quan trọng trong sản xuất kinh tế. Nhưng với nền văn minh trí thức điện toán ngày hôm nay, trí tuệ con người mới đóng vai tṛ quan trọng. Sự giàu có của một quốc gia không c̣n nằm trong ḷng đất với hầm mỏ, nhân công đông; mà chính là quốc gia đó có một đội ngũ trí thức, chuyên viên quan trọng hay không, nói một cách khác đó là quốc gia ấy có nhiều phát minh sáng kiến về khoa học, kỹ thuật, về quản trị kinh tế hay không. Sự giầu có do ngay chính đầu óc con ngừơi mà ra. Nhưng để có thể phát minh sáng kiến, quốc gia đó cần phải có mô h́nh tổ chức xă hội tự do, dân chủ, v́ chỉ dưới chế độ này, con người mới có thể trao đổi những học hỏi, công tŕnh nghiên cứu một cách dễ dàng, mới có phát minh. V́ vậy những chế độ độc tài là những chế độ đi ngược lại văn minh của nhân loại.

 Không những nó đi ngược lại văn minh nhân loại, mà nó c̣n đi trái lại chiến lược ngoại giao toàn cầu của thế giới tự do. Tổng thống G. Bush, trong bài diễn văn nhậm chức kỳ nh́, đă nhắc đi nhắc lại 42 lần chữ tự do, dân chủ. Bà ngoại trưởng C. Rice có nói: “ Một trong những nguyên tắc chính của một chánh sách ngoại giao đó là tự do, dân chủ và nhân quyền.” Không phải t́nh cờ khi Hội Đồng 46 nứơc Âu châu chấp nhận với 99 phiếu thuận, 42 phiếu chống Nghị quyết 1481 vào ngày 24/01/06 kết án chế độ cộng sản là độc tài, sát nhân, diệt chủng.

 Ngày hôm nay, chế độ cộng sản Việt Nam bị toàn thế giới lên án vi phạm nhân quyền. Điều này đă quá rơ và không thể nào chối căi. Chế độ này đi ngược chiều văn minh thế giới và trái lại chiến lược ngọai giao ṭan cầu của thế giới tự do. Đây là sức ép và cũng đồng thời là thế tất thua thứ ba của chế độ.

 *

 Đó là những thế tất thua của cộng sản. Nhưng cũng là những điều kiện khách quan. C̣n cần điều kiện chủ quan. Những người đấu tranh cho tự do, dân chủ vàdân tộc Việt Nam hăy noi gương những dân tộc Ba la, Đông Âu, Liên Sô, can đảm đứng lên đấu tranh để nắm bắt thời cơ. Năm 1978, khi vừa mới nhậm chức, Đức Giáo ḥang Jean Paul II, đă trở về Ba Lan, và đă đọc một bài diễn văn, trong đó có câu: “ Hăy can đảm, đừng sợ xệt và hăy hy vọng !" Tất nhiên trong ḥan cảnh nước Ba Lan lúc bấy giờ c̣n bị cai trị bởi độc tài cộng sản, ngài không thể nói nhiều; nhưng chúng ta phải hiểu rộng hơn: Hăy can đảm đứng lên đấu tranh, đừng sợ xệt độc đóan, độc tài, và chỉ như vậy mới có quyền hy vọng một đời sống tốt đẹp hơn cho chính ḿnh, cho con cháu ḿnh và cho quê hương, đất nước. Ngày hôm qua 12/03/06, tôi có vào “ Pal Talk”, trong“rơom” mang tên “ Trả lại tên thành phố Sài G̣n”, với sự có mặt của cha Nguyễn hữu Lễ, người đang vận động Phong trào này, “ rơom” rất đông, lên tới gần 300 người, có một cô phụ nữ, với tên hiệu (nickname) “ Hy Vọng”, phát biểu rất hay. Cô kết luận đại để như sau: “ Chúng ta đừng để sự sợ hăi trở thành thói quen và tập quán. Làm như vậy, chúng ta sẽ trở nên bạc nhược, làm cho bạo quyền ngồi trên đầu, trên cổ chúng ta ḥai ." Một câu nói thật ư nghĩa, làm tôi liên tưởng đến câu nói của anh Lư Tống, một người anh hùng đấu tranh cho tự do, dân chủ: “ Nếu chúng ta khom lưng, th́ cộng sản ngồi trên cổ. Nếu chúng ta đứng dậy, th́ cộng sản sụp đổ.”

 Thật vậy, dân tộc Việt hăy can đảm đứng lên đấu tranh, th́ lúc đó bạo quyền cộng sản mới không c̣n nữa, và mới có hy vọng ngày mai tươi sáng hơn .

 

Paris ngày 13/03/2006 

Chu chi Nam